Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

Khánh Hòa ngày 23 tháng 7 năm 2015

Gửi đến người Bác kính yêu ở quê nhà.
Bác ah. Cháu rất biết ơn và quý trọng tình cảm bác dành cho cháu. Bác luôn coi cháu như con đẻ của mình và đưa ra những lời động viên an ủi mỗi khi cháu có vấn đề gì. Cháu không hề trách bác khi bác luôn ngăn cản cháu đi làm xa hay có dự định bay bổng. Cháu đã lớn rồi. Đã trở thành 1 thằng đàn ông có thể chở che cho bản thân mình và người khác. Cháu có thể tự bay nhảy và tự biết những gì là tốt và những gì là xấu. Cháu biết bác luôn lo cho cháu vì bác nghĩ cháu vẫn chưa trưởng thành. Cháu muốn đi nhiều nơi. Khám phá nhiều điều trên thế giới này.  Bác không thể mãi che chở cho cháu được. Cháu cần phải đối mặt với sóng gió và thử thách của cuộc sống để trưởng thàng hơn nữa. Cháu sẽ vẫn đi trên con đường cháu đã chọn vì đó là mục tiêu của cháu.
Cháu nội đích nhôm của bác.

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

Khánh Hòa ngày 1 tháng 1 năm 2015

Chúc mừng năm mới tới tất cả mọi người trên thế giới!
Mềnh lại bước sang một tuổi mới, 25 tuổi. Nhanh thật đó, ở độ tuổi này mình có thể cống hiến cho xã hội nhiều nhất có thể.
Tối qua thức đón giao thừa xong mệt lừ cả người, mặc dù chỉ thức đợi đến thời khắc chuyển giao năm mới năm cũ rồi đi ngủ nhưng có chút khí thế là tốt rồi.
Vừa rồi mình đã quyết định di lít cái facebook đã gắn bó suốt 7 năm trời từ cái thời mới đi đôi dép lê lên Hà nội du học. Mấy lần định bỏ mà không bỏ được, lần này mình đã hủy bạn bè với tất cả, kể cả bạn thân để dành thời gian cho công việc nhiều hơn. Mình biết điều này là cực kỳ ngốc nghếch, nhưng mình đã quyết tâm rồi.
Nhìn lại năm cũ thì có quá nhiều điều đáng lưu tâm:
Chắc sự kiện đáng nhớ nhất của năm nay chắc là sự thay đổi công việc của mình để về với đúng ngành nghề đã theo học ở đại học.
Sự kiện thứ 2 có lẽ là mình đã mua một chiếc máy tính mới, mình đã từng ao ước có một con laptop tự công sức và tiền bạc để mua.
Sự kiện thứ 3 là được gặp mặt lại bố mẹ nuôi người Úc và đi du lịch vài ngày cùng họ, đó cũng là niềm hạnh phúc với mình.
Ngoài ra những việc đau buồn thì mình không muốn nhắc đến, để nó gặm nhấm tâm hồn vậy.
Sang năm mới 2015, mình cũng đã lên dự định cho tương lai:
- Tập trung phát triển ngoại ngữ, điểm mạnh mà mình đang sở hữu là tiếng Anh, cần phải phát huy nó. Dịch sách chuyên ngành sẽ giúp mình khôn ra.
- Học hỏi không ngừng từ Sếp và đồng nghiệp. "Đừng dấu ngu". Tích lũy kinh nghiệm, ghi chép tất cả những gì mình làm được trong ngày, tuần, tháng để rút kinh nghiệm sửa chữa bản thân càng hoàn thiện hơn.
- Quan hệ thật tốt đẹp với lãnh đạo, người lớn tuổi và đồng nghiệp. Không được hách dịch hay cửa quyền.
- Thường xuyên liên lạc với gia đình, người thân, bạn bè qua điện thoại không fb để biết được họ thế nào. Trước mặt sẽ từ từ cưới vợ, có thể chơi bời nhưng trong giới hạn kiểm soát. Đặc biệt phải xây dựng quan hệ tốt với bố mẹ nuôi.
- Năm nay bố mẹ sửa chữa nhà cửa thì mình sẽ dành dụm tiền bạc để giúp bố mẹ. Tích góp tiền, tiết kiệm không ăn chơi đua đòi, vì tương lai còn dài lắm.
- Buổi tối dành thời gian để đọc sách, trau dồi kiến thức.
......



Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

Khánh Hòa, 22 tháng 10 năm 2014

Khánh Hòa đang bước vào một mùa mưa. Mùa mà người dân biển phải kéo thuyền về nhà vì mùa này cá dường như ít đi và người dân cũng sợ khi ra khơi bị sóng to. Nhìn ra khơi xa vào ban đêm cũng đã ít thuyền đi câu mực hơn. Nhớ lại 1 tháng trước, một thành phố trên biển với nhiều thuyền các loại đi câu mực và đánh bắt cá. Bây giờ chỉ còn lốm đốm vài con thuyền ra khơi.
Mùa mưa người dân cũng ít đi lại trên đường hơn. Tôi và bạn bè cùng chỗ làm cũng không có cơ hội gặp nhau chém gió tại quán sinh tố trái cây quen thuộc gần nhà.
Tháng tới bên xí nghiệp họ sẽ chuyển vào nhà mới gần công trường để tiện làm việc, chỉ còn lại ban điều hành ở lại ngôi nhà 3 tầng có view ra biển. Thật là buồn và lạnh lẽo. Vì chỉ có 7 chúng tôi trong một ngôi nhà quá là rộng này thì cũng đáng sợ vì cảnh trộm cắp ở đây. Nhưng thôi cố mà thích nghi, cuộc sống mà. Hi vọng sắp tới có thêm người vào ở cùng chúng tôi sẽ vui hơn.
Đã gần 7 tháng không được về thăm gia đình, nhớ bố mẹ, anh chị và người thân nhiều lắm, chẳng biết tết này có được về hay phải ở lại trực tết. Không biết bố mẹ ở nhà có khỏe không, tuy tuần nào mình cũng 2-3 cuộc điện thoại về hỏi thăm. Cách đây 1 tháng, mẹ có nói với tôi bố mẹ đang đi tiêm vì bệnh khớp, ước gì tôi làm được nhiều tiền để gửi về biếu bố mẹ, để bố mẹ đỡ phải làm việc vất vả hơn. Mẹ có hỏi tôi, chuyện yêu đương đến đâu rồi, nhưng lần nào tôi cũng đều trả lời: Con sẽ về quê lấy vợ để bố mẹ không phải đi xa để đón con dâu. Nói thì nói vậy thui, tôi biết mình đi công trình rất khó lấy vợ.Thôi cứ sống FA như thế này cũng tốt, tôi sẽ dành dụm tiền cho một kế hoạch tương lai lâu dài. Đi nước ngoài học tập hoặc làm việc..........

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

Khánh Hòa ngày 21 tháng 7 năm 2014

Khánh Hòa, thời tiết đang thay đổi. Dường như bắt đầu có mưa nhiều hơn nắng. Gió cũng nhiều hơn tháng trước.
Mùa mưa sắp đến, cũng ảnh hưởng lớn đến việc thi công của chúng tôi. Mùa mưa thường bắt đầu từ tháng 9 và kéo dài đến hết tháng 12.
Công việc của chúng tôi cũng nhiều hơn trước. Tôi nhìn thấy những vết nhăn hiện trên chán của các Sếp và các anh làm cùng trong Ban điều hành dự án. Những chiếc tóc bạc cũng xuất hiện nhiều hơn trên đầu chúng tôi. Công việc bề bộn nhưng chúng tôi vẫn dành thời gian để quan tâm hỏi han chăm sóc nhau như một gia đình. Tất cả chúng tôi đều xa gia đình. Đó thực sự là thiệt thòi với chúng tôi, vì muốn về cũng không thể về được khi công việc còn rất  nhiều và không thể thiếu vắng một vị trí nào được.
Sống xa nhà, sống buông thả hay những gì xấu xa... Đó là những gì mà bố mẹ và người thân của tôi lo cho tôi khi tôi đưa ra quyết định đi làm xa. Tôi biết có nhiều cám dỗ sẽ đợi tôi ở phía trước. Tôi sẽ cố gắng vượt qua. Và cũng thật may mắn do tôi quá bận rộn nên tôi cũng chẳng có thời gian để làm những việc khác....
Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ là phải làm thật nhiều. học thật nhiều còn lương lậu không để ý. Tôi rất thích câu nói nổi tiếng: Work harder, payoff later. Cứ làm việc chăm chỉ đi, tiền sẽ tự đến.
Chiều nay, gọi điện cho Nội, lần đầu tiên tôi gọi điện thoại cho Nội. Thương Nội nhiều lắm, nhưng chẳng biết nói gì nhiều. Nội nói với tôi rằng Bố tôi ở nhà vất vả lắm, người gầy đi nhiều vì làm việc. Tôi cũng đã khuyên  Bố chuyển nghề đề dành thời gian nghỉ ngơi, vất vả hơn nửa đời người rồi. Rất buồn vì đến thời điểm này, tôi vẫn chưa thể biếu Bố Mẹ được nhiều. Tôi sẽ cố gắng...

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

Khánh Hòa, 19/06/2014

Một tuần nữa lại sắp trôi qua, mấy ngày hôm nay mình bận tối mắt tối mũi, chẳng có thời gian mà online chat chit với bạn bè hay đọc báo xem chú tàu khựa đã rút về nước chưa.
Chủ nhật tuần trước bị một trận đau bụng do ăn phải cháo lòng được nấu bằng nước có bọ gậy hay cái con gì mà đến lúc hai thằng ăn xong về chạy ngay vào nhà vệ sinh, đến là khổ. Tối hôm đó lại còn bị sốt, ốm hai ngày trời liệt dường. Sống xa nhà khổ thật đó, ăn uống cái gì cũng sợ bị ngộ độc. Sống xa nhà chỉ sợ ốm thì ko ai chăm sóc cho, may  mà anh em ở đây đều coi nhau như anh em, thuốc thang chăm sóc tận tình...
Chiều thứ 4, bãi biển bẩn quá, toàn rác ở đâu trôi tới. Chẳng tắm biển được, hai chị em mình và bà chị Thùy đi dọc bờ biển chém gió. Bà chị hơn mình 5 tuổi, chưa lấy chồng, khá là vui tính hòa đồng, nói chuyện với bà ấy cũng vui phết. Nhiều người cứ tưởng mình và bà ý có ý đồ đen tối gì với nhau, nhưng mà sự thật thì chẳng như mọi người nghĩ. Mình coi bà ý như bà chị mình vì có lẽ bà ý nói chuyện thỏa mái, không già như mấy cái bà chị cùng công ty cũ, nói chuyện như kiểu là cầm tinh con .... Với lại mình ghét cái trò lăng nhăng ở công trường, xa vợ xa người yêu thì toàn đi tìm một niềm vui mới. Không hiểu mấy ông mấy bà ý nghĩ gì. Mình thích sống theo phong cách mới nhưng ko thích cái kiểu đó. Ông bạn Fujita còn bị người yêu bỏ vì 3 tháng mới về Nhật Bản một lần nên mình học được vô số bài học...
Thôi lại phải đi làm việc tiếp. Học nữa học mãi học để trở thành Expert

Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

Khánh Hoà 14/06/2014

Lại thêm một tuần nữa trôi qua, tuần thứ 6 kể từ ngày rời Hà Nội đi làm ở Khánh Hòa. Một cảm giác nhớ nhà, nhớ người thân và bạn bè cứ liên tục trỗi dậy. Muốn về nhà thăm bố mẹ, ông bà lắm nhưng chưa thể về được. Chỉ thỉnh thoảng tâm sự với bố hoặc mẹ qua cuộc điện thoại ngắn... Bố mẹ tôi cũng đã hơi già rồi, có thằng con trai thì nó lại đi suốt, một năm mới gặp 1 lần, bố mẹ nào chẳng xót con. Thương bố thương mẹ lắm nhưng chẳng làm thế nào khác được, con đường tôi chọn nó không được thẳng, phải đi qua nhiều con đường mòn, trèo qua nhiều con sông, con suối. Thậm chí tôi đã từ bỏ một cuộc sống nhàn hạ để đánh đổi lấy cuộc sống hiện tại của mình. Tôi còn trẻ lắm, cứ đi đi, học thật nhiều, khám phá thật nhiều đi, sau này già rồi sẽ không còn sức mà đi nữa đâu.
Vào Sông Đà mới biết cuộc sống thật khổ, đi làm xa nhà, xa bố mẹ, xa vợ xa con cái. Con những thế hệ đi theo Sông Đà đều phải nay đây mai đó, chẳng khác gì dân Du Cư trên thảo nguyên. Nhiều anh thường nói đùa khi ngày đầu bước chân vào Sông Đà :" mày vào Sông Đà chỉ có ế vợ". Chuẩn không phải chỉnh, tôi đã xác định sẽ không yêu một ai khi tôi đang đi làm công trình xa. Một phần vì thương người mình yêu xa sẽ phải chờ đợi tôi mà đánh mất tuổi xuân quý giá của họ và thấy thương cho họ khi đáng lẽ ra phải được yêu thương chiều chuộng hàng ngày chứ không phải chỉ qua vài tin nhắn, đọc xong rồi xóa. Một phần vì tôi không tin vào bản thân mình có thể mang hạnh phúc tới cho họ. Thôi thì cứ FA sẽ tốt hơn.........
Lại thêm một thằng bạn vào cùng làm công trình, có thêm bạn sẽ thêm vui, hi vọng mấy thằng sẽ giúp đỡ nhau cùng tiến.

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

Khanh Hoa, June 10, 2014

Khanh Hoa, a special day to me. It got dark and windy which made sea got strange not like normal day. I and my friend - Mr. Viet had a walk longside the beach. We thought that it would be imposible to swim in this condition, due to many people was died at beach. No sun, in fact no sunshine appeared in early morning. Dai Lanh beach where you can see  the first sunshine in Vietnam, because  apart of its location in East sea.
I met Mr. Sol whom a Korean consultant working in our project, i have met him for several times on beach. It is a good chance to learn Korean, i will follow him by any way.
Having breakfast with Pho- noodle with beef in a restaurant which is quite famous in this place. We came to try it, amazing it taste like Northern spice. Not too sweet, i fell a good taste and very similar with Hanoi Pho or some else in my countryside. But i dont wanna eat by another invites much, up to other make me not confident and no independent. I know this time i dont have much money owing to salary is not coming or another reason i cant take my money from my credit card. Save money is the best way right now.
Having a talk with Dad John whom said that he will be returning back Vietnam on November. 2 years since day i farewell them at Indian restaurant in Hanoi. I really miss them, they have become my second parents. We probably meet at Dalat and to Nha Trang by bus.
A small happiness that we have new work uniform.....................
Come back work,haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz